Dec 10, 2019

60 Năm – Giấc Mộng Vàng Cho Bóng Đá Seagames

CẢM XÚC VỚI TRÁI BÓNG!

Tại sao lại nói là giấc mộng 60 năm? Chúng ta đã biết ở thời điểm đó còn gọi là SEAP GAMES. Năm 1959 lần đầu tiên được tổ chức tại Thái Lan. Trong kỳ SEAP GAMES năm ấy thì đội tuyển miền Nam Việt Nam đã vô địch sau một trận chung kết thắng chủ nhà Thái Lan.

Và từ năm 1959 đến nay (2019) là tròn 60 năm, 60 năm người Việt Nam đeo đuổi một giấc mơ vàng bóng đá, 60 năm biết bao hy vọng đã được đốt lên. Và có những lúc chúng ta tưởng rằng đã chạm vào chiếc huy chương vàng nhưng màu vàng đó lại tan ra như bong bóng xà phòng.

Thưa quý vị ! 60 năm và bây giờ là trận chung kết thứ 6. Trong cái khoảnh khắc với trận chung kết thứ 6 sắp diễn ra thì tôi nhớ lại rất nhiều trận chung kết trước đó. Và lần đầu tiên là trận chung kết SEAGAMES năm 1995, có thể nói đấy là một cú sốc, đấy là đột biến khủng khiếp của làng túc cầu Đông Nam Á. Khi đội tuyển VN của những Hồng Sơn, Huỳnh Đức, Công Minh, Minh Chiến,… bất ngờ đi một mạch vào chung kết và thua ngay người Thái 0 – 4 ở trận chung kết. Trận chung kết đó mặc dù thua nhưng bóng đá VN lại được bởi vì chúng ta chứng tỏ được dấu ấn của mình kể từ ngày trở lại với làng túc cầu quốc tế năm 1991. Và đốt lên một không khí bóng đá mới ở VN.

Thưa quý vị! Vẫn là những thế hệ của những Hồng Sơn, Công Minh,… thì 4 năm sau (tức là SEAGAMES 1999) tổ chức tại Brunei, lần thứ hai “thế hệ vàng” vào chung kết. Nhắc đến nay mới nhớ, thời điểm đó môn bóng đá nam SEAGAMES vẫn dành cho đội tuyển quốc gia chứ không phải là U23 hay U22 như bây giờ. Và thưa quý vị ! Kỳ SEAGAMES năm 1999 tại Brunei là một kỳ SEAGAMES làm chúng ta nhớ lắm bởi vì đó là kỳ SEAGAMES cuối cùng của “thế hệ vàng” bóng đá VN. Và lúc đó chúng ta có một loạt trận đấu cực kỳ ấn tượng từ vòng bảng cho đến vòng bán kết. Tuyệt đối không thủng lưới ! Đấy là một kỳ SEAGAMES mà chúng ta có một hàng phòng ngự được tổ chức rất vững vàng. Với cái thứ bóng đá 5 – 3 – 2 lúc đó là một thách thức đối với mọi đối thủ, đặc biệt đối với Thái Lan trong trận chung kết. Nhưng mà rất tiếc, trong một trận chung kết mà “thế hệ vàng” rất muốn có vàng để chia tay SEAGAMES thì chúng ta thua đau người Thái 0 – 2 sau 2 cú sút xa. Và như thế từ SEAGAMES 1995 đến SEAGAMES năm 1999, 2 trận chung kết, 2 mục tiêu vàng. Cuối cùng chúng ta đều trượt vàng.

Thưa quý vị! Đến kỳ SEAGAMES 2003, đấy lại là một kỳ SEAGAMES mà chúng ta tái ngộ người Thái ở trận chung kết. Và lần này, chúng ta tràn đầy cơ hội đăng quan bởi vì khi ấy SEAGAMES được tổ chức ở sân nhà Việt Nam. Trận chung kết Việt Nam – Thái Lan ngày ấy diễn ra trên sân Mỹ Đình và chắc hẳn quý vị còn nhớ, thời điểm ấy là thời điểm hiếm hoi mà bóng đá Thái Lan e ngại Việt Nam trong những năm cuối thập niên 90 cho đến đầu 2000. Một thời điểm mà ở trận khai mạc SEAGAMES năm 2003 trên sân Mỹ Đình, chúng ta hòa Thái 1 – 1 trong thế trận trên chân. Đấy là một thời điểm của những thế hệ Văn Quyến, Quốc Vượng, Hữu Thắng,… phải nói là thăng hoa rất rực rỡ. Và phải nói rằng, trận SEAGAMES năm 2003 năm ấy, chúng ta đã chuẩn bị sẵn sàng để đăng quang. Nhưng tiếc thay! chúng ta bị 1 chiếc thẻ đỏ trong trận chung kết và cuối cùng chúng ta thua bởi 1 “bàn thắng vàng” của ThongLao. Chắc quý vị vẫn nhớ, thời điểm ấy vẫn còn luật “bàn thắng vàng” hay là luật “ cái chết bất ngờ”. Tức là đội nào ghi được bàn thắng đầu tiên trong hiệp phụ thì đội đó thắng luôn. Và ThongLao – một cầu thủ Thái Lan đã làm được điều đó. Chúng ta mất cái vàng SEAGAMES ấy ngay trên sân nhà, ngay trước ngưỡng cửa thiên đường. Hai năm sau, chúng ta lại vào chung kết SEAGAMES lần thứ tư. Lần này đối thủ chúng ta vẫn là Thái Lan. Nhưng thưa quý vị ! Năm 2005 ở Phippines với trận chung kết gặp Thái Lan, bóng chưa lăn nhưng cảm giác thua cuộc của VN đã hiện rõ. Bởi vì lúc đó, “bóng ma bán độ” đang phủ lên rất nhiều cầu thủ. Và các cầu thủ đá trong trạng thái nơm nớp lo sợ. Sợ rằng sau khi SEAGAMES kết thúc thì sẽ phải đứng trước “vành móng ngựa”, cho nên trận chung kết đó chúng ta thua chóng vánh. Và đấy có lẽ là một trong những trận chung kết SEAGAMES buồn nhất và đáng quên nhất của bóng đá VN.


Và đến SEAGAMES năm 2009, diễn ra trên đất Lào thì đấy là một kỳ SEAGAMES chúng ta vào chung kết. Và lân này đối thủ không phải là Thái Lan mà là một Malaysia, một bại tướng của chúng ta ở vòng bảng. Đội tuyển U23 VN dưới sự dẫn dắt của HLV Henrique Calisto, người vừa đưa đội tuyển VN vô địch AFF Suzuki Cup 2008, hứa hẹn sẽ chiến thắng, hứa hẹn sẽ đăng quang. Thưa quý vị ! Thời điểm đó, trận chung kết diễn ra ở sân vận động Chao Anouvong của nước Lào. Chúng ta có thể cảm nhận được hỷ, nộ, ái, ố của trận chung kết đó. Chúng ta nhớ lại kỷ niệm ở vòng bảng, VN ghi được 3 bàn vào lưới Malaysia, thắng rất dễ dàng và các cầu thủ Malaysia đã khóc hận. Sau trận đấu ấy, trong phòng họp chiến thuật, các cầu thủ Malaysia đã gầm thét. Họ ném chai nước, họ khóc hận và họ cho rằng họ thua trong một trận đấu mà họ không đáng thua. Bởi vì bàn thua đầu tiên đến từ quả phạt đền. Sau quả phạt đền đó thì họ vỡ trận. Và sau trận đấu đó, họ mang một khát vọng rằng : “Nếu gặp lại VN ở chung kết thì sẽ phục hận”. Quả đúng như vậy, trận chung kết năm 2009 trên sân vận động Chao Anouvong, chính VN đã khóc hận. Họ thắng chúng ta 1 bàn chắc cú đá phàn lưới nhà của trung vệ Mai Xuân Hợp. Cộng hưởng với pha bóng đó có phân tắc trách của thủ môn Tấn Trường, lúc đó cũng bị chấn thương. Ngay sau khi trọng tài thổi kết thúc trận đấu, có một hình ảnh đó là HLV Henrique Calisto lao vào sân và lấy 2 tay chẹt lên cổ của Tấn Trường. Chúng ta không biết vì sao ông ấy lại làm như vậy? Khi trả lời với báo chí : “ Tôi muốn sốc tinh thần Tấn Trường, tôi muốn động viên và không muốn cậu ấy gục ngã”. Đó cũng là một cách giải thích nhưng thực sự với thực tế quan sát, nhiều người cảm tưởng rằng ông ấy rất là giận, rất là uất tức và ông ấy muốn xả một cái gì đó lên cầu thủ của mình chăng? Những điều này chỉ có Calisto mới biết và chỉ ông ấy mới hiểu mà thôi. Nhưng rõ ràng cái thua năm 2009 là một cái thua rất đau. Chúng ta thua trong 1 trận đấu mà tất cả Đông Nam Á đều nghĩ huy chương vàng bóng đá nam sẽ thuộc về U23 VN.

Thưa quý vị! Chúng ta điểm lại 5 trận chung kết SEAGAMES với rất nhiều cung bậc cảm xúc mà bóng đá VN đã trải qua. Chúng ta điểm lại 5 trận chung kết SEAGAMES kéo dài từ 1995 cho đến 2009, để thấy rằng tưởng những lúc chúng ta đã được vàng nhưng cuối cùng vàng lại rơi khỏi bàn tay của mình giống như một thiên đường bong bóng tan ra khỏi kẽ tay của những người mơ mộng.

Thưa quý vị! Bây giờ đây là trận chung kết SEAGAMES thứ 6. Trận chung kết SEAGAMES thứ 6 sau 60 năm chờ đợi mà người VN đã mơ, mãi mơ và 1 lần nữa lại tin rằng giấc mơ sẽ thành hiện thực.Trước trận chung kết SEAGAMES lần thứ 6 với giấc mộng vàng 60 năm, trong mỗi chúng ta đều có rất nhiều cảm xúc cùng cảm giác nín thở chờ đợi vào thời khắc lịch sử.

Thưa quý vị! Chỉ còn ít giờ nữa thôi, quả bóng sẽ chính thức lăn trên sân vận động Rizal, Philippines. Trận chung kết của giấc mộng vàng sau 60 năm chờ đợi. Trận chung kết của những giấc mơ của gần 100 triệu con tim đang cùng chung nhịp đập cùng lan tỏa niềm tin và sức mạnh để hướng về trận chung kết lần thứ 6. Chúng ta hy vọng rằng sẽ được vỡ òa cảm xúc sung sướng bởi những giọt nước mắt hạnh phúc chứ không phải nước mắt của sự khóc hận như trận chung kết lần thứ 5 năm nào. Tuy nhiên, với đội hình chất lượng của một lứa cầu thủ có nền tảng kỹ thuật và thể lực tốt, bản lĩnh vững vàng cùng với bàn tay huấn luyện tài ba, ứng biến thiên tài qua mỗi trận đấu của “ngài ngủ gật”, chúng ta hoàn toàn tin tưởng vào trận đấu tối hôm nay. Hãy cùng nhau cổ vũ và cầu nguyện cho giấc mơ vàng bóng đá SEAGAMES, giấc mơ mà chúng ta đã đợi chờ trong 60 năm trong giấc mộng dài còng dang dở.

CHIẾN THẮNG! CHIẾN THẮNG! CHIẾN THẮNG!

Huế ngày 10 tháng 12 năm 2019
Kim Cương Nguyễn
Di động : +84904333801 hoặc +84966224413
[60-nam-giac-mong-bong-da-seagames]

No comments:

Post a Comment